Monday, 31 August 2015

Thái Lan: Bà Yingluck trình diện trước Tòa do vụ kiện trợ giá gạo

Các công tố viên cùng ngày đã cung cấp bộ hồ sơ bằng chứng dày 60.000 trang và 23 nhân chứng bổ sung vào vụ kiện này.

Cựu Thủ tướng Yingluck Shinawatra tại tòa án tối cao ở Bangkok ngày 19/5. (Nguồn: Kyodo/TTXVN)
... Ngày 31/8, cựu Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra đã trình diện Tòa án Tối cao để xem xét lại bằng chứng trong vụ kiện liên quan tới chương trình trợ giá gạo gây thất thoát hàng tỷ USD và có thể khiến bà bị phạt tới 10 năm tù giam vì tội xao nhãng trách nhiệm trong thời gian giữ cương vị thủ tướng nước này.
Các công tố viên cùng ngày đã cung cấp bộ hồ sơ bằng chứng dày 60.000 trang và 23 nhân chứng bổ sung vào vụ kiện này.
Phát biểu trước báo giới, bà Yingluck nói: "Hiện (tất cả các bên) vẫn chưa được chứng kiến hoặc xem xét lại (các bằng chứng). Hôm nay, chúng tôi hy vọng sẽ có công bằng"./.

Trung Quốc đẩy mạnh chống tham nhũng trong lĩnh vực truyền thông

Đúng như dự báo của một số quan chức phụ trách chống tham nhũng, năm 2015, Trung Quốc đã đẩy mạnh rà soát và tiến hành “thanh lọc” giới truyền thông trong nước.


Điển hình trong số các vụ thanh lọc phải kể đến việc bắt giữ hai quan chức có tiếng trong ngành truyền thông Trung Quốc gây xôn xao dư luận mới đây.
Dùng “quyền lực báo chí” để tống tiền
Tân Hoa xã ngày 28-8 đưa tin, ông Liêu Hồng (Liao Hong), Giám đốc trang điện tử People.cn (website của tờ Nhân dân Nhật báo) và nguyên là Tổng biên tập tờ Nhân dân Nhật báo điện tử, cùng Phó giám đốc Trần Trí Hà đã bị bắt giữ để phục vụ công tác điều tra. Theo nguồn tin trên, hai quan chức này bị tình nghi nhận hối lộ và lợi dụng chức vụ để tống tiền.
Trong một tuyên bố đăng trên website chính thức, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trung Quốc xác nhận, ông Liêu Hồng và bà Trần Trí Hà đang phải chịu “những biện pháp cưỡng chế”. Đây là thuật ngữ thường được sử dụng ám chỉ việc bị bắt buộc triệu tập, kiểm soát và bắt giữ.
Ông Liêu Hồng, Giám đốc trang điện tử People.cn. (Ảnh:En.people.cn)
Ông Liêu Hồng, 52 tuổi, là một trong những người sáng lập Nhân dân Nhật báo điện tử và đã làm việc cho Nhân dân Nhật báo gần 20 năm kể từ khi tốt nghiệp Trường Đại học Công nghệ Bắc Kinh. Ông này đã từng đoạt giải thưởng báo chí Trung Quốc năm 2009.
Lần gần đây nhất, ông Liêu xuất hiện trước công chúng là vào ngày 20-8, khi tới TP Thâm Quyến (tỉnh Quảng Đông) để phát biểu tại một diễn đàn truyền thông về sự hội nhập giữa báo chí truyền thống và điện tử.
Theo một số nguồn tin, ông Liêu Hồng bị cáo buộc sử dụng “quyền lực báo chí” để tống tiền các doanh nghiệp. Cáo buộc được đưa ra hồi đầu năm nay khi có thông tin cho rằng, ông Liêu từng ủng hộ việc đăng một bộ phim tài liệu gây tranh cãi về tình trạng ô nhiễm không khí ở Trung Quốc.
Vụ bắt giữ ông Liêu khiến nhiều người liên tưởng tới vụ bê bối của Giám đốc Công ty truyền thông Thế kỷ 21 Trần Hạo. Cách đây không lâu, Trung Quốc cũng đã khởi tố một vụ tham nhũng trong ngành báo chí, trong đó có Giám đốc Công ty truyền thông Thế kỷ 21.
Các bị cáo bị cáo buộc đe dọa các doanh nghiệp trả tiền để viết bài quảng cáo hoặc “tiền bảo hộ” để che giấu các thông tin tiêu cực, nếu không sẽ phanh phui những “mảng tối”, gây khó khăn cho hoạt động của các tổ chức này.
Cuộc chiến chống tham nhũng quyết liệt của Chủ tịch Tập Cận Bình
Việc hai lãnh đạo của Nhân dân Nhật báo điện tử bị bắt giữ chỉ là một trong số nhiều vụ việc liên quan đến tham nhũng trong ngành truyền thông.
Hồi tháng 5, ông Từ Huy, một Phó tổng biên tập khác của People.cn cũng bị điều tra vì đe dọa tống tiền doanh nghiệp. Trong khi đó, hẳn nhiều người cũng chưa thể quên việc hàng loạt quan chức của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) cũng từng bị bắt giữ vì tình nghi tham nhũng hồi năm 2014.
Một nhân viên từng làm việc tại CCTV2 cho biết, tầm ảnh hưởng và tỷ suất người xem cao của CCTV đã tạo cơ hội cho nạn hối lộ nở rộ tại đài này. Nhiều đối tượng đã chi tiền mua chuộc nhân viên cấp cao của CCTV để một nhãn hiệu hay một nhân vật được giới thiệu trên truyền hình quốc gia hoặc ngăn chặn việc đưa tin các vụ tai tiếng.
Phát biểu về vấn đề này, bà Lý Thu Phương, người đứng đầu đơn vị thuộc Ủy ban Thanh tra kỷ luật Trung ương Trung Quốc (CCDI) tại Cục Quản lý nhà nước về báo chí, xuất bản, phát thanh, điện ảnh và truyền hình Trung Quốc cho biết, đơn vị bà đã nghiên cứu các “luật bất thành văn” của các quan chức tham nhũng trong ngành công nghiệp này và phát hiện nhiều ổ tham nhũng thông qua việc mua các bộ phim truyền hình, tổ chức các buổi biểu diễn nghệ thuật quy mô lớn hoặc liên kết bao che cho doanh nghiệp.
Theo bà Lý, năm 2014, có 49 quan chức trong lĩnh vực này bị điều tra tham nhũng và đây là con số cao nhất trong 5 năm qua. Chỉ tính riêng các kênh truyền thông tài chính-kinh doanh, đã có 8 giám đốc điều hành, chủ nhiệm và giám đốc chương trình bị bắt để phục vụ công tác điều tra tham nhũng.
Thời báo Bắc Kinh cho biết, 6 quan chức đài truyền hình tỉnh An Huy sa lưới kể từ tháng 10-2014. Một quan chức phụ trách việc kiểm duyệt các bộ phim truyền hình của các nhà sản xuất Trung Quốc lãnh án 10 năm rưỡi tù giam vì tội nhận hối lộ 300 nghìn nhân dân tệ.
Khi chiến dịch chống tham nhũng quy mô lớn nhất từ trước đến nay của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình được triển khai, nhiều người dân Trung Quốc cảm thấy mừng rỡ hơn bao giờ hết.
Theo ước tính của các trang web phân tích và thống kê nước ngoài, chỉ số tham nhũng của Trung Quốc tổng cộng chiếm khoảng 7% GDP. Sự vui mừng càng tăng khi ngay cả những quan chức cao cấp nhất tưởng chừng không thể đụng đến cũng bị sa lưới.
Sau hàng loạt quan chức cao cấp bị “sờ gáy”, đến lượt các quan chức cấp trung và cấp thấp, trong đó có nhiều lãnh đạo và nhân viên trong ngành truyền thông nước này, cũng bị đưa vào tầm ngắm.
Theo công bố của CCDI, trong 6 tháng đầu năm nay, cơ quan chức năng Trung Quốc đã mở 12.600 cuộc điều tra nhằm vào các quan chức cấp thấp. Điều này một lần nữa thể hiện quyết tâm của chính quyền Chủ tịch Tập Cận Bình trong chiến dịch đấu tranh quét sạch tệ nạn này ra khỏi xã hội Trung Quốc.

Wednesday, 5 August 2015

Pakistan đã giúp Trung Quốc thành cường quốc 2 đại dương ra sao

Trong vài tháng trở lại đây, chính quyền Pakistan đã thực hiện nhiều hành động khiến cho đất nước này tiến sâu hơn vào quỹ đạo địa chiến lược của Trung Quốc.

Cảng Gwadar của Pakistan mở ra cơ hội lớn cho Trung Quốc (Nguồn:AFP)
Tờ National Interest của Mỹ mới đây đã có bài phân tích về mối quan hệ này để phần nào lý giải về sự trỗi dậy của Trung Quốc.
Dù Pakistan cùng Trung Quốc đã có mối quan hệ kéo dài, đơm trái ngọt suốt hơn 50 năm qua, phải tới khi đôi bên triển khai Hành lang kinh tế Trung Quốc - Pakistan (CPEC) dài 2.900km, trong khuôn khổ một chuyến thăm Pakistan của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hồi tháng 4 năm nay, mối quan hệ ấy mới thực sự thay đổi về chất.
Dự án CPEC trị giá 46 tỷ USD, gồm việc xây dựng nhiều con đường, tuyến đường sắt và nhà máy điện trong vòng 15 năm, được thông qua sau khi Trung Quốc và Pakistan đã từng có với nhau nhiều thỏa thuận quan trọng khác trên các mặt quân đội, năng lượng và cơ sở hạ tầng.
Tầm quan trọng về địa chiến lược của CPEC được tăng lên bởi một số thỏa thuận song phương ký kết trước đó. Đầu tiên, trong tháng 4, Trung Quốc đã được trao quyền hoạt động tại cảng Gwadar ở Ấn Độ Dương trong 40 năm.
Bắc Kinh có thể sẽ đầu tư 1,62 tỷ USD vào cảng này. Gwadar sẽ là điểm bắt đầu của CPEC, vốn chạy dài tới Kashgar ở tây Trung Quốc. Cuối cùng, khi cảng này đi vào hoạt động chính thức và CPEC đã hoàn thành, Trung Quốc sẽ có thể chuyển tải từ cảng này một số lượng dầu lửa phục vụ nhu cầu tiêu dùng nội địa, qua đó tiết kiệm hàng tỷ đô la, thời gian quý báu và quan trọng hơn là tránh không phải đi qua eo Malacca vốn nhiều rủi ro.
Gwadar sẽ đóng vai trò quan trọng trong con đường tơ lụa trên bộ và trên biển của Trung Quốc, nối nước này với Trung Á và các khu vực khác. Quan trọng hơn, trong khi Gwadar được xây dựng như một cảng thương mại thay vì căn cứ hải quân phục vụ quân đội Trung Quốc, điều này có thể thay đổi trong tương lai. Sự thay đổi chức năng của cảng gần như chắc chắn sẽ diễn ra khi Trung Quốc và Ấn Độ cạnh tranh ảnh hưởng tại Ấn Độ Dương.
Một khía cạnh khác ít người biết của thỏa thuận CPEC, hiện vẫn đang trong giai đoạn thương thảo, là Pakistan đã đồng ý mua 8 tàu ngầm tấn công sử dụng động cơ diesel từ Trung Quốc và sẽ trang bị vũ khí quy ước thông thường cho con tàu.
Với tổng chi phí 6 tỷ USD, đây sẽ là thương vụ mua sắm vũ khí lớn nhất của Pakistan cho tới nay. Việc Pakistan sở hữu các tàu ngầm này sẽ khiến Ấn Độ không dễ phong tỏa Karachi hoặc Gwadar, trong tình huống xảy ra xung đột.
Thương vụ cũng tiếp tục củng cố vai trò của Trung Quốc như nhà cung cấp vũ khí chính cho Pakistan. Riêng năm 2010, Pakistan đã là điểm đến của 60% lượng vũ khí Trung Quốc bán ra thế giới.
Việc Trung Quốc muốn đẩy mạnh hơn nữa quan hệ với Pakistan chẳng phải là điều mới mẻ. Nhưng yếu tố mang tính thay đổi, giúp Trung Quốc tăng cường chú ý vào Pakistan chính là việc Mỹ cùng phương Tây quyết định ngừng các hoạt động quân sự tại Afghanistan trong năm 2015.
Theo đó, việc Khối hiệp ước Bắc Đại Tây Dương NATO rút khỏi Afghanistan để lại 2 hậu quả: nó tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn trong khu vực và tan giảm bớt sự quan tâm của Mỹ tới Pakistan. Trung Quốc đã nhân đó để nhảy vào cuộc.
Trung Quốc đã dùng cơ hội này để củng cố các lợi ích kinh tế lâu dài và chiến lược ở Pakistan - cây cầu nối quan trọng trong sự phát triển con đường tơ lụa của Trung Quốc.
Theo đó, giới lãnh đạo Trung Quốc đã đầu tư đáng kể vào việc phát triển cơ sở hạ tầng của Pakistan, đặc biệt là các con đường và trong lĩnh vực năng lượng. Trên cả các phương diện tuyệt đối và tương đối, CPEC rất khổng lồ nếu so với gói hỗ trợ kinh tế gần đây nhất của Mỹ dành cho Pakistan, lên tới 7,5 tỷ USD (giai đoạn 2009 - 2014).
Việc hoàn tất CPEC sẽ cho phép Trung Quốc kết nối với các mối quan tâm kinh tế lớn của nước này nằm ở quốc gia Afghanistan gần đó, đặc biệt là về các khoáng sản đồng và dầu lửa. Vì thế, việc thủ đô đầu tiên mà tân Tổng thống Afghanistan tới thăm lại là Bắc Kinh, không phải Washington, chưa nói tới New Delhi, đã cho thấy ảnh hưởng không nhỏ của Trung Quốc.
Tuy nhiên, để các dự án tham vọng của Trung Quốc ở Pakistan có thể đơm trái ngọt, khu vực biên giới bất ổn ở phía Tây nước này, đáng chú ý là tại các tỉnh Baluchistan và Khyber Pakhtunkhwa cùng một số khu vực bộ tộc, cần phải được bình định.
Trung Quốc đã gây sức ép với Pakistan cần phải tích cực truy đuổi hơn nữa lực lượng Taliban ở Afghanistan và những kẻ truyền bá ý thức hệ của chúng, gồm các chiến binh Duy Ngô Nhĩ thuộc lực lượng Phong trào Hồi giáo Đông Turkestan (ETIM) có liên quan tới Al Qaeda, đang ẩn náu trong các khu vực trên. Trước đây, các chiến binh ETIM đã từ những vùng vô luật pháp này tổ chức nhiều cuộc tấn công vào tỉnh Tân Cương của Trung Quốc.
Theo sau đó, một phần bởi sự hối thúc từ Bắc Kinh, quân đội Pakistan đã mở các hoạt động quân sự kéo dài 1 năm ở Bắc Waziristan, săn lùng nhiều tên khủng bố, gồm cả các thành viên ETIM. Thật không may, nhiều kẻ này đã lẩn trốn qua bên kia biên giới vào Afghanistan.
Gần đây, Trung Quốc đã tổ chức các cuộc đàm phán hòa bình giữa lực lượng Taliban và chính quyền Afghanistan, với lực lượng tình báo quân đội Pakistan cũng hiện diện.
Baluchistan cũng là một vấn đề lớn của Trung Quốc, với người lao động nước này từng bị các tay súng phiến loạn Baluch giết hại. Để trái việc tái diễn tình trạng này, chính quyền Pakistan sẽ gửi một sư đoàn lực lượng an ninh đặc biệt đi bảo vệ công nhân Trung Quốc trong tương lai.
Ngoài những khó khăn nêu trên, nếu (một chữ nếu rất lớn) CPEC trở thành hiện thực, đây sẽ là tin tốt lành với Pakistan, bởi nói giúp xử lý một số vấn đề lớn về kinh tế và phát triển của nước này.
Nói một cách khác thì CPEC ngăn không cho nhà nước Pakistan sụp đổ, một khả năng mà Trung Quốc không muốn xảy ra, do có thể gây tác động lớn tới khu vực. Tuy nhiên, trên phương diện địa chiến lược, sự thành công của CPEC sẽ chẳng phải là tin tức tốt lành gì với Mỹ.
CPEC sẽ giúp Trung Quốc chiếm chỗ của Mỹ, trong vai trò quốc gia đỡ đầu chính cho Pakistan. Quan trọng nhất, nó sẽ mang tới cho Trung Quốc một điểm đổ bộ vững chắc và đáng tin cậy về dài hạn tại khu vực Ấn Độ Dương, gần với Vịnh Ba Tư, qua đó về cơ bản đã khiến Trung Quốc thành một cường quốc trên hai đại dương.
Đây sẽ là điều Ấn Độ khó chấp nhận. Vì thế không lạ khi Ấn Độ đã bắt đầu lên tiếng mạnh mẽ về CPEC. Nhưng câu hỏi còn quan trọng hơn cho các nhà hoạch định chính sách ở Washington là về mặt dài hạn, dự án khổng lồ này của Trung Quốc sẽ ảnh hưởng ra sao tới sự cắm chốt của Mỹ ở châu Á./.
Theo Linh Vũ (VIETNAM+)